[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

/

Chương 98: Thí đế nhị thập bát

Chương 98: Thí đế nhị thập bát

[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

Phẫn Nộ Ô Tặc

8.508 chữ

14-06-2026

"Ta tuy đã lấy lại được sự công nhận của Mục gia huyết mạch, nhưng thân phận hoàng thất tông thân này chưa chắc là bùa hộ mệnh. Ngược lại, còn có thể chiêu đến sát thân chi họa." Trong đại đường của trạch viện, Lý Thuận ngồi nơi thượng thủ, chậm rãi lên tiếng.

Lúc này Lý Thanh đã bình tĩnh trở lại, hắn ngẫm kỹ những lời ấy, gật đầu tán đồng: "Ca, nỗi lo của huynh quả thực không phải không có lý."

"Càn đế bách thế tộc tôn, nghe thì danh đầu có vẻ to lớn, nhưng cũng chỉ dọa được đám huyết giáp vệ trong đế lăng này mà thôi. Trong triều đình hoàn toàn không chút căn cơ. Hơn nữa, Càn Đế đối đãi với huyết mạch tông thân của chính y còn coi như chó lợn, huống chi người khác."

Lý Thuận nhìn sang Lý Thanh, lại cười trêu: "Hơn nữa, huyết mạch tông thất Đại Càn đối với đám phản tặc đang rục rịch kia mà nói thì hấp dẫn biết bao. Nếu mượn được thủ cấp trên cổ ta dùng một phen, ắt có thể trong nháy mắt danh động thiên hạ. Đệ nói xem có phải không, Tiểu Đoàn Tử?"

Mặt Lý Thanh hơi ửng đỏ: "Ca, huynh nói gì vậy chứ!"

Nhưng tâm tư Lý Thanh xoay chuyển cực nhanh, hắn xoa xoa cằm, thầm nhủ: "Tuy nhiên, nói cho nghiêm túc, thân phận Càn đế bách thế tộc tôn này của huynh quả thực có chỗ làm nên chuyện. Huynh thử nghĩ xem, nếu ngay cả tộc nhân của Càn Đế cũng không chịu nổi sự thống trị của y mà dựng cờ khởi nghĩa, thì chẳng phải càng chứng tỏ y hôn quân vô đạo sao?"

Lý Thanh càng nghĩ càng thấy hưng phấn, vội vàng khuyên: "Ca, hay là huynh dứt khoát cùng đệ làm phản luôn đi!"

Lý Thuận chỉ phớt lờ lời đối phương, thản nhiên dặn một câu: "Đế lăng phong thổ bị phá, chuyện này không hề nhỏ, tuyệt đối không thể kết thúc dễ dàng như thế. Song nhật lăng thiên, sự phong tỏa của huyết vệ e rằng chỉ mới là khởi đầu. Tiểu Đoàn Tử, gần đây đệ cứ ngoan ngoãn ở nhà."

Lý Thanh gật đầu, rồi lại có chút hưng phấn: "Không biết vị anh hùng phương nào, vậy mà thật sự xông được vào trong phong thổ, hơn nữa còn toàn thân rút lui! Thật muốn kết giao một phen..."

Lời mới nói được nửa chừng, hắn đã thấy Lý Thuận - người vừa bảo hắn ngoan ngoãn ở nhà - đứng dậy bước qua ngưỡng cửa.

Hắn ngạc nhiên hỏi: "Ca, huynh muốn đi đâu thế?"

"Đi bái phỏng Vệ lão một chuyến."

......

Sự xuất hiện của Lý Thuận chẳng hề làm thay đổi cục diện Đông Sơn trấn. Khắp các ngõ phố vẫn một bầu không khí phong thanh hạc lệ, người người tự lo cho thân mình.

Trên đường phố không còn cảnh người qua lại tấp nập như ngày thường, chỉ một mảnh trống trải. Lý Thuận quen đường quen lối bước tới trước cửa nhà Vệ lão.

Cánh cửa đang khép hờ, Lý Thuận đẩy cửa bước vào.

Nhưng hắn lại không thấy bóng dáng Vệ lão đang mài giũa kiếm chi kia trong sân.

Nghe thấy nơi hậu viện có tiếng xé gió khe khẽ, Lý Thuận lần theo âm thanh tìm tới.

Chỉ thấy Vệ lão đứng giữa sân, tay cầm cành kiếm chi thô ráp kia, chậm rãi múa lên.

Vừa nhìn qua, trong lòng Lý Thuận lập tức dấy lên một cảm giác mâu thuẫn cực kỳ mãnh liệt.

Động tác của Vệ lão, mắt thường nhìn vào thì chậm rãi vô cùng.

Thế nhưng sự nối tiếp biến hóa giữa các chiêu thức lại nhanh đến mức vượt ngoài lẽ thường. Tựa như chém đứt cả quỹ đạo ở khoảng giữa, khoảnh khắc trước vẫn còn là tư thế này, khoảnh khắc sau đã chuyển sang một đầu khác.

Lý Thuận đứng dưới mái hiên, nín thở chăm chú quan sát.

Cành cây dài còn chưa mài giũa hoàn chỉnh, trông vẫn thô ráp kia, ở trong tay Vệ lão lại thực sự như một thanh tuyệt thế bảo kiếm hàn quang tỏa khắp, sắc bén vô song.

Mỗi lần kiếm thế vung lên, đều như có tia sét vô hình thắp sáng cả góc sân nhỏ.

Từng chiêu từng thức, chẳng hề lộ ra nửa phần sát ý.

Nhưng Lý Thuận đứng quan sát bên cạnh lại chân thực cảm nhận được một luồng áp lực ngột ngạt, nặng nề như Thái Sơn áp đỉnh.Như mưa gió sắp giội xuống núi, như vòm trời sắp sụp đổ.

Không khí trong lồng ngực tựa hồ bị mũi kiếm hút cạn, Lý Thuận chỉ cảm thấy hơi thở ngày một khó nhọc, áp lực vô hình đè nặng trên vai khiến xương cốt toàn thân hắn kêu lên răng rắc.

"Keng!"

Một tiếng ngâm trong trẻo khẽ đến mức khó lòng phát giác. Cổ tay Vệ lão khựng lại, điệu kiếm đột ngột ngừng bặt.

Tầng mây đen u ám tụ trên không trung tiểu viện cũng theo đó ầm ầm tan biến.

Lúc này Lý Thuận mới phun ra một ngụm trọc khí, hãi hùng nhận ra bản thân chẳng qua chỉ đứng bên quan sát, vậy mà lớp y phục sát người đã thấm đẫm mồ hôi lạnh tự lúc nào!

"Xem trọn bộ kiếm pháp này của ta mà còn đứng vững được. Xem ra thời gian qua, ngươi tiến bộ không nhỏ." Vệ lão không quay đầu, giọng nói tang thương nhàn nhạt vọng tới.

"Phong thổ một ngày, đế lăng một năm. Vãn bối ở trong phong thổ đã hơn hai mươi năm, lẽ nào lại không có chút tiến bộ nào."

"Không biết bộ kiếm pháp này của Vệ lão có tên gọi là gì?" Lý Thuận khiêm tốn vài câu, rồi thuận thế hỏi.

"Thí đế." Vệ lão đáp lại cũng vô cùng cộc lốc.

Lý Thuận lặng thinh, nhất thời chẳng biết tiếp lời ra sao.

Hồi lâu sau, hắn mới mở miệng, cuối cùng đi thẳng vào chính đề: "Lần này vãn bối ở trong đế lăng phong thổ, khi lấy khôi giáp của Lục Thính Lan đã nghe được huyễn âm ngày trước."

Lý Thuận vừa dò xét sắc mặt Vệ Vô Kỳ, vừa thuật lại đúng như thật những gì mình nghe được ở Chương Hoa thành.

Trên mặt Vệ Vô Kỳ thoáng hiện chút dao động cảm xúc khó lòng nhận ra.

"Mạo muội hỏi tiền bối, vị thanh niên họ Vệ kia có phải là..."

Vệ lão gật đầu dứt khoát: "Không sai, lão Vệ trong đoạn đối thoại ngươi nghe được chính là ta."

"Còn về hai người kia, chính là Mục Vô Cữu và Tư Thiếu Thiên."

Trong mắt Vệ lão lóe lên một tia hoài niệm, nhưng cũng chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc rồi tan biến.

Trở lại vẻ lạnh lùng như trước.

"Quả nhiên." Phỏng đoán trong lòng được xác nhận, Lý Thuận đang định hỏi tiếp.

Nào ngờ Vệ lão ngắt ngang lời hắn còn chưa kịp thốt ra.

"Chuyện cũ năm xưa, không nhắc cũng được. Hôm nay ngươi đã ở đây, vậy thì vừa hay bồi ta luyện kiếm!"

Lời còn chưa dứt, cổ tay Vệ lão rung nhẹ, cành kiếm chi thô ráp kia như mũi tên lạnh bắn thẳng về phía Lý Thuận.

Lý Thuận theo bản năng đưa tay ra đón. Khoảnh khắc chạm vào tay, sắc mặt hắn biến đổi, khúc gỗ khô này không hiểu vì sao lại trở nên nặng trịch.

Trở tay không kịp, hắn cầm không vững, suýt nữa để kiếm chi rơi xuống đất.

May mà lý khí trong cơ thể cuộn trào, gắng gượng kéo nó về.

"Thí đế kiếm, tổng cộng hai mươi tám thức."

"Thức thứ nhất, đồng bào!"

Vệ lão đứng bên không ngừng xướng tên, còn kiếm chi trong tay Lý Thuận lại như vật sống, dẫn dắt hắn tự động múa theo.

Từng luồng kình khí xé gió quất lên khắp nơi trên người Lý Thuận, giúp hắn điều chỉnh cách phát lực và tư thế.

Như một con rối, Lý Thuận đứng giữa tiểu viện, thân bất do kỷ diễn luyện bộ thí đế kiếm pháp này.

"Tiễn chúc, tảo lục hợp!"

Kiếm thế vốn bình ổn miên man ban đầu bỗng chốc trở nên lạnh lẽo sắc bén.

"Hàn thiền, vấn cốt, độc tỉnh, đoạn phát!"

Sau đó, kiếm đi đường hiểm. Tựa như gã say cầm đao, bước chân lảo đảo, dần dần điên cuồng.

"Phần thư, trảm cương, khi thiên, vô quân..."

Kiếm pháp đẩy tới giai đoạn thứ ba, thân kiếm bộc phát ra sát ý khủng khiếp như muốn bóp nghẹt hết thảy. Tựa hồ ngay cả thiên ý huy hoàng kia cũng phải chém đứt!

Tuy nhiên, đợi đến khi bộ kiếm pháp này diễn tới giai đoạn thu chiêu cuối cùng.Luồng kiếm ý sắc bén hủy thiên diệt địa kia vậy mà như thủy triều rút đi, đột ngột thu liễm, dịu hẳn xuống.

"Tuyệt nghĩa, Hoàn phàm, Trường dạ..."

Tốc độ hô chiêu của Vệ lão ngày một chậm lại, kiếm chi cũng không còn rò rỉ nửa phần sát cơ ra ngoài.

Hệt như lúc trước Lý Thuận đứng bên quan sát, tựa một lão ông phàm tục chẳng có chút tu vi nào, tùy ý quơ múa khúc gỗ giữa sân.

"Cố nhân..."

Vệ lão thốt ra tên gọi của thức cuối cùng trong Thí đế nhị thập bát kiếm.

Thân hình Lý Thuận cũng xoay chuyển theo.

Hắn phát hiện khởi thế của chiêu cuối cùng này giống hệt thức thứ nhất [Đồng bào].

Hoàn toàn chẳng có sát cơ, đầy rẫy sơ hở. Cứ như đôi cố nhân lâu ngày trùng phùng, mỉm cười so tài giữa sân.

Duy chỉ vào khoảnh khắc cuối cùng khi kiếm thế đâm ra...

Luồng sát ý khủng bố bị hai mươi bảy thức phía trước tầng tầng lớp lớp tích tụ, đè nén, ủ đến cực hạn kia, tựa cơn lũ quét vỡ đê, từ mũi kiếm thô kệch ấy nháy mắt bùng nổ!

"Phụt!"

Luồng sát ý này sắc bén đến cực điểm, tuyệt không phải thứ Lý Thuận lúc này có thể gánh chịu.

Kiếm chi tức thì tuột tay bay ra, Lý Thuận như bị sét đánh, đột ngột phun ra một ngụm máu tươi.

"Sai rồi. Thức cuối cùng, sát ý cũng không được hiển lộ."

"Nếu trong lòng dấy lên sát niệm, vậy thì vĩnh viễn không thể giết được Càn Đế." Vệ lão chắp tay đứng nguyên tại chỗ, giọng điệu bình thản buông một câu bình phẩm, đoạn hư không nhiếp vật, thu cành kiếm dài vững vàng về lại lòng bàn tay.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!